14-year-old girl Malala Yousufzai shot in head and neck by Taliban

“This is an attack to silence courage through a bullet,” Hayat said. “These are the forces who want to take us to the dark ages.” (Toronto Star)

Apparently, some people (should we even consider them human?) remain uncivilized. I don’t know about you all, but in my opinion anyone who violently targets children in the 21st century are automatically savages.

In the city of Mingora, part of the Swat Valley in northern Pakistan, 14-year-old Malala Yousufzai, a youth activist, was gunned down by a Taliban militant. Her crime? She believes that girls should be able to go to school and get an education. That seems reasonable, right people? Well, it’s reasonable if you’re civilized and have been fortunate enough to escape the dark ages. But clearly, it’s unreasonable to whoever this dude is, apparently part of the Taliban, who don’t want girls to be educated (what? You afraid they smarter than you?).

What’s especially upsetting to me is that Malala is a prominent youth activist who was nominated for the International Children’s Peace Prize last year, inspiring many to work towards a better future for the oppressed. Why is it that every time there is a talented, well-meaning individual with the right senses to think about the less fortunate and to have the wisdom and vision to cultivate the human spirit and lead humanity to a more progressive future, they always get gunned down? Think John F. Kennedy, Robert F. Kennedy, Martin Luther King Jr., Pope John Paul II.

It takes a village to raise a child, years to cultivate oneself, decades to acquire wisdom, and one bullet from a savage idiot to block that progress. Well, unless all the world is willing to retreat back into the caves and re-enter another dark age, they’ll have to gun down a lot of people.

Let’s pray for the quick recovery of Malala Yousufzai, and God willing, that her campaigns are not in vain.

écrasez l’infâme

– Nhat A. Tran

For more about this news, go to:

Related articles

Kho tàng hy sinh

Sau đây là một video clip của Thiếu Tướng Lê Minh Đảo tâm sự về những hy sinh của lính Việt Nam Cộng Hòa, là những anh hùng dũng mãnh đã nằm xuống ở chiến trường. Dù họ đã ra đi, nhưng những ước mơ, hy vọng cũng như là tinh thần của họ mãi mãi ở với chúng ta, là những ngừoi văn minh đề cao tự do, dân chủ và những lý tưởng tốt đẹp nhất. Sự hy sinh của lính Việt Nam Cộng Hòa là sự hy sinh cao cả nhất, vì họ hy sinh bản thân mình để người khác được sóng, và họ hy sinh bản thân mình không phải để xâm lấn và chiếm nước khác, mà họ hy sinh để bảo vệ và đáp lời sông núi. Cái thái độ đánh để xâm lấn nó khác với cái thái độ đánh để bảo vệ thường dân, và chúng ta phải phân biệt điều đó. Vĩ đại của lính Việt Nam Cộng Hòa là nằm ở chỗ đó.

– Trần Anh Nhật

Ca Ngợi Chiến Sĩ Quân Đội Việt Nam Cộng Hòa (I)

“Tôi còn muốn làm lính VNCH ở cả kiếp sau” – Thiếu Tướng Lê Minh Đảo (cựu tư lệnh Sư Đoàn 18 bộ binh, Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa)

Thiếu Tướng Lê Minh Đảo có vài lời tâm sự với chiến hữu mình trong dịp 30 năm hội ngộ Sư Đoàn 18 bộ binh:

Con cúi đầu, cảm phục Thiếu Tướng Lê Minh Đảo, cũng như những chiến sĩ trong Sư Đoàn 18 bộ binh va Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa. Sự can đảm và dũng mãnh của các chiến sĩ VNCH đã làm vẻ vang cho dân tộc ta, những con Rồng Cháu Tiên. Những giọt maú rơi nhắc nhở cho ta giá trị của tự do, nhắc nhở cho ta cái giá phải trả để bảo vệ giang sơn đất nước, bảo vệ những lý tưởng tốt đẹp nhất.

– Trần Anh Nhật (không biết là tôi có bà con gì với ông Trần Hưng Đạo hay không)

Happy belated birthday, Aung San Suu Kyi!

We had meant to write this post two days ago, the day Nobel peace prize laureate Aung San Suu Kyi celebrated her 67th birthday. It also happened to be the day she arrived in Europe. In fact, it would be her first trip outside her native Myanmar (Burma) since 1988 when she returned home from Britain to tend to her ailing mother. As a result of that one trip home she found herself appointed the general secretary of Burma’s National League for Democracy and subsequently a figurehead in the growing uprisings against decades of corrupt military rule in Burma.

What followed were a series of house arrests and detainment spanning more than 20 years, where she found determination amidst heartbreak and increasing influence despite her imprisonment. The regime may have locked her away, but her people never gave up on her, and the world never forgot her.

Ms Suu Kyi was awarded the Nobel peace prize in 1991 for her constant non-violent struggle and fight for democracy and human rights in her homeland of Burma. However, she was unable to receive the award at the time because she was under house arrest. Now, more than two decades later, she journeyed to Oslo where she delivered her long overdue Nobel lecture. Of the Nobel peace prize, she said, “‘To receive this award is to remind me that 24 years ago, I took on duties from which I have never been relieved.”

It is our great honour to provide the following link where you can hear and read about her Nobel lecture and the admirable lady herself. We listened to the whole twenty-eight or so minutes of her lecture, including all the clapping at the end, and there was no doubt in our minds that before us was a woman of conviction with unwavering compassion; a woman of immense knowledge yet grounded in humility; a beautiful, elegant, charming human being. Charming, just absolutely charming.


We wish Ms Suu Kyi a happy 67th birthday and many more to come.



“Anh Là Ai” x 3

My favourite version among the talented little girls singing Viet Khang’s “Anh La Ai”! She hits all those notes like a boss. She’s even got a live band backing her up. 🙂

These Vietnamese-Canadian youths are so patriotic and talented. 😉


“Anh Là Ai” x 2

Đứa bé Việt Nam ơi, đứng lên đáp lời sông núi!

– Trần Anh Nhật

“Anh Là Ai?”

Chiến dịch chưa chấm dứt, Việt Nam chưa tự nguyện, thì ta vẫn tiến bước, đáp lời sông núi:

Anh Việt Khang (Võ Minh Trí) là một anh trẻ (sanh năm 1973 tại Tiên Giang, VN) của thế hệ sau, thế hệ của chúng tôi. Anh ta là một nhạc sĩ tài ba, và vì lòng yêu nước và sự can đảm của anh ta, anh đả bị bắt và cầm tù vả không biết bây giờ anh phải chịu bao nhiêu những sự đau khồ, đau đớn dưới tay đàn ác của đảng Cộng Sản.

Hai bài hát của anh ta, “Việt Nam Tôi Đâu” và “Anh Là Ai?”, đã gây ra sự xúc động trong lòng những đồng bào yêu nước. Riêng tôi, tôi rất hãnh diện là tôi và anh ta cùng một dòng máu dân tộc, cùng la những con Rồng cháu Tiên. Mong là trong một ngày rất gần, sẽ có cơ hội đứng sát vai anh, phất lá cờ Tự Do khi hát bài “Anh Là Ai”.

“Tôi không thể ngồi yên

Để đời sau cháu con tôi làm người

Cội nguồn ở đâu?

Khi thế giới này đã không còn Việt Nam”

– Trần Anh Nhật

Liên Hội Người Việt Canada – Protest in Ottawa 2012

On Saturday, May 05, 2012, the Vietnamese-Canadian communities from Toronto, Kitchener-Waterloo, Montréal, Ottawa and other cities responded to the call from Liên Hội Người Việt Canada to gather in front of Parliament Hill in Canada’s capital city, Ottawa. This demonstration was held as a show of support to a petition recently organized by Liên Hội Người Việt Canada, which demanded the release of all religious, land rights, and democracy activists in Vietnam, such as singer-songwriter Việt Khang, arrested for writing patriotic songs that criticized the Vietnamese communist government for the oppression of its people and cowardice towards foreign powers like communist China.







The commemoration of Black April (April 30th) in Toronto, Ontario – marking the 37th anniversary of the Fall of Saigon.

Ngày Quốc Hận tại Toronto, Ontario, năm 2012.


The “Crime” of Patriotism

In the Vietnamese activist community, surely we all know of and admire Viet Khang (Vo Minh Tri), the Vietnamese singer-songwriter who has been imprisoned since December of 2011 for writing passionate and patriotic songs of pure love for his country–songs which encouraged his people to stand up and defend their country from the Chinese invasion of Vietnam, and subtly denounced the communist governments of Vietnam and China for their heartlessness and dealing off Vietnamese lands such as our historic islands Hoang Sa and Truong Sa.

This April 30th, which marks the 37th anniversary of the Fall of Saigon, I am sure the Vietnamese diaspora all around the world will be thinking of Viet Khang and his fellow detained activists who, like all Vietnamese citizens, are suffering at the hands of the communist government. We will honour their determination, their courage, and their profound sense of justice and duty towards their homeland. We will show them our unwavering support. There is no crime in loving your country, in wishing to protect and preserve its existence, in fighting for the justice, freedom and human rights that its people have long been denied.

Viet Nam Toi Dau – Viet Khang