Đoạn Trường Tân Thanh (Nguyễn Du)

Image

Đoạn Trường Tân Thanh (Nguyễn Du)

Trăm năm, trong cõi người ta,

Chữ tài, chữ mệnh, khéo là ghét nhau.

Trải qua một cuộc bể dâu,

Những điều trông thấy mà đau đớn lòng;

Lạ gì bỉ sắc, tư phong,

Trời xanh quen thói má hồng đánh ghen.

I

Cảo thơm lần giở trước đèn,

“Phong tình cổ lục” còn truyền sữ xanh.

Rằng: Năm Gia tĩnh triều Minh,

Bốn phương phẳng lặng, hai Kinh vững vàng.

Có nhà viên ngoại họ Vương,

Gia tư nghĩ cũng thường thường bậc trung.

Một trai con thứ rốt lòng,

Vương Quan là chữ, nối dòng nho gia.

Đầu lòng hai ả tố nga,

Thúy Kiều là chị, em là Thúy Vân.

Mai cốt cách, tuyết tinh thần:

Một người một vẻ, mười phân vẹn mười.

Vân xem trang trọng khác vời,

Khuôn trăng đầy đặn, nét ngài nở nang.

Hoa cười, ngọc thốt, đoan trang,

Mây thua nước tóc, tuyết nhương màu da.

Kiều càng sắc sảo mặn mà,

So bề tài sắc, lại là phần hơn.

Làn thu thủy, nét xuân sơn,

Hoa ghen thua thắm, liễu hờn kém xanh.

Môt hai nghiêng nước nghiêng thành,

Sắc đành đòi một, tài đành họa hai.

Thông minh vốn sẵn tính trời,

Pha nghề thi họa, đủ mùi ca ngâm.

Cung, thương, làu bậc ngũ âm,

Nghề riêng ăn đứt hồ cầm một trương.

Khúc nhà tay lựa nên chương,

Môt thiên bạc mênh lại càng não nhân.

Phong lưu rất mực hồng quần,

Xuân xanh xấp xỉ tới tuần cập kê.

Êm đềm trướng rũ màn che,

Tường đông ong bướm đi về mặc ai.

II

Ngày xuân con én đưa thoi,

Thiều quang chín chục đã ngoài sáu mươi.

Cỏ non xanh tận chân trời,

Cành lê trắng điểm một vài bông hoa.

Thanh minh trong tiết tháng ba,

Lễ là Tảo mộ, hội là Đạp thanh.

Gần xa nô nức yến anh,

Chị em sắm sửa bộ hành chơi xuân.

Dập dìu tài tử giai nhân,

Ngựa xe như nước áo quần như nêm.

Ngổn ngang gò đống kéo lên,

Thoi vàng vó rắc, tro tiền giấy bay.

Tà tà bóng ngả về tây,

Chị em thơ thẩn dan tay ra về.

Bước lần theo ngọn tiểu khê,

Lần xem phong cảnh có bề thanh thanh.

Nao nao dòng nước uốn quanh,

Dịp cầu nho nhỏ cuối ghềnh bắc ngang.

Sè sè nắm đất bên đường,

Dàu dàu ngọn cỏ, nửa vàng nửa xanh.

Rằng: “Sao trong tiết Thanh minh,

“Mà đây hương khói vắng tanh thế mà?”

Vương Quan mới dẫn gần xa:

“Đạm Tiên nàng ấy xưa là ca nhi.

“Nổi danh tài sắc một thì,

“Xôn xao ngoài cửa, hiếm gì yến anh.

“Phận hồng nhan có mong manh,

“Nửa chừng xuân, thoắt gãy cành thiên hương.

“Có người khách ở viễn phương,

“Xa nghe cũng nức tiếng nàng tìm chơi.

“Thuyền tình vừa ghé đến nơi,

“Thì đà trâm gãy bình rơi bao giờ!

“Buồng không lặng ngắt như tờ,

“Dấu xe ngựa đã rêu lờ mờ xanh.

“Khóc than khôn xiết sự tình,

“Khéo vô duyên bấy là mình với ta!

“Đã không duyên trước chăng mà,

“Thì chi chút ước gọi là duyên sau.

“Sắm sanh nếp tử, xe châu,

“Vùi nông một nấm, mặc dầu cỏ hoa.

“Trải bao thỏ lặn, ác tà,

“Ấy mồ vô chủ, ai mà viếng thăm!

Lòng đâu sẵn món thương tâm,

Thoạt nghe Kiều đã đầm đầm châu sa:

“Đau đớn thay, phận đàn bà!

“Lời rằng bạc mệnh cũng là lời chung.

“Phũ phàng chi bấy Hóa công!

“Ngày xanh mòn mỏi, má hồng phôi pha.

“Sống làm vợ khắp người ta,

“Hại thay! thác xuống làm ma không chồng!

“Nào người phượng chạ, loan chung,

“Nào người tích lục, tham hồng là ai?

“Đã không kẻ đoái, người hoài,

“Sẵn đây ta kiếm một vài nén hương.

“Gọi là gặp gỡ giữa đường,

“Họa là người dưới suối vàng biết cho.

Lâm râm khấn khứa nhỏ to,

Sụp ngồi, đặt cỏ trước mồ, bước ra.

Một vùng cỏ áy, bóng tà,

Gió hiu hiu thổi một và bông lau.

Rút trâm sẵn giắt mái đầu,

Vạch da cây, vịnh bốn câu ba vần.

Lại càng mê mẩn tâm thần,

Lại càng đứng lặng tần ngần chẳng ra.

Lại càng ủ dột nét hoa,

Sầu tuôn đứt nối, châu sa vắn dài!

Vân rằng: “Chị cũng nực cười,

“Khéo dư nước mắt, khóc người đời xưa!”

Rằng: “Hồng nhan tự nghìn xưa,

“Cái điều bạc mệnh có chừa ai đâu.

“Nỗi niềm tưởng đến mà đau,

“Thấy người nằm đó, biết sau thế nào?”

Quan rằng: “Chị nói hay sao,

“Một lời là một vân vào khó nghe!

“Ở đây âm khí nặng nề,

“Bóng chiều đã ngã, dặm về còn xa.”

Kiều rằng: “Những đấng tài hoa,

“Thác là thể phách, còn là tinh anh,

“Dễ hay tình lại gặp tình,

“Chờ xem, ắt thấy hiển linh bây giờ.”

Một lời nói chửa kịp thưa,

Phút đâu trận gió cuốn cờ đến ngay.

Ào ào đổ lộc, rung cây,

Ở trong dường có hương bay ít nhiều.

Đè chừng ngọn gió lần theo,

Dấu giày từng bước in rêu rành rành.

Mặt nhìn, ai nấy đều kinh,

Nàng rằng: “Này thực tinh thành chẳng xa.

“Hữu tình ta lại gặp ta,

“Chớ nều hiển, mới là chị em.”

Đã lòng hiển hiện cho xem,

Tạ lòng, nàng lại nối thêm vài lời.

Lòng thơ lai láng bồi hồi,

Gốc cây, lại vạch một bài cổ thi.

– Trần Anh Nhật

————————-

image source: http://khoavanhoc-ngonngu.edu.vn/home/images/stories/12.gif

Advertisements

X Japan: Forever Love

Video

-Trần Anh Nhật

Happy belated birthday, Aung San Suu Kyi!

We had meant to write this post two days ago, the day Nobel peace prize laureate Aung San Suu Kyi celebrated her 67th birthday. It also happened to be the day she arrived in Europe. In fact, it would be her first trip outside her native Myanmar (Burma) since 1988 when she returned home from Britain to tend to her ailing mother. As a result of that one trip home she found herself appointed the general secretary of Burma’s National League for Democracy and subsequently a figurehead in the growing uprisings against decades of corrupt military rule in Burma.

What followed were a series of house arrests and detainment spanning more than 20 years, where she found determination amidst heartbreak and increasing influence despite her imprisonment. The regime may have locked her away, but her people never gave up on her, and the world never forgot her.

Ms Suu Kyi was awarded the Nobel peace prize in 1991 for her constant non-violent struggle and fight for democracy and human rights in her homeland of Burma. However, she was unable to receive the award at the time because she was under house arrest. Now, more than two decades later, she journeyed to Oslo where she delivered her long overdue Nobel lecture. Of the Nobel peace prize, she said, “‘To receive this award is to remind me that 24 years ago, I took on duties from which I have never been relieved.”

It is our great honour to provide the following link where you can hear and read about her Nobel lecture and the admirable lady herself. We listened to the whole twenty-eight or so minutes of her lecture, including all the clapping at the end, and there was no doubt in our minds that before us was a woman of conviction with unwavering compassion; a woman of immense knowledge yet grounded in humility; a beautiful, elegant, charming human being. Charming, just absolutely charming.

AUNG SAN SUU KYI’S NOBEL LECTURE

We wish Ms Suu Kyi a happy 67th birthday and many more to come.

~~~

Minh-Thùy

“Anh Là Ai” x 3

My favourite version among the talented little girls singing Viet Khang’s “Anh La Ai”! She hits all those notes like a boss. She’s even got a live band backing her up. 🙂

These Vietnamese-Canadian youths are so patriotic and talented. 😉

MT

“Anh Là Ai” x 2

Đứa bé Việt Nam ơi, đứng lên đáp lời sông núi!

– Trần Anh Nhật

“Anh Là Ai?”

Chiến dịch chưa chấm dứt, Việt Nam chưa tự nguyện, thì ta vẫn tiến bước, đáp lời sông núi:

Anh Việt Khang (Võ Minh Trí) là một anh trẻ (sanh năm 1973 tại Tiên Giang, VN) của thế hệ sau, thế hệ của chúng tôi. Anh ta là một nhạc sĩ tài ba, và vì lòng yêu nước và sự can đảm của anh ta, anh đả bị bắt và cầm tù vả không biết bây giờ anh phải chịu bao nhiêu những sự đau khồ, đau đớn dưới tay đàn ác của đảng Cộng Sản.

Hai bài hát của anh ta, “Việt Nam Tôi Đâu” và “Anh Là Ai?”, đã gây ra sự xúc động trong lòng những đồng bào yêu nước. Riêng tôi, tôi rất hãnh diện là tôi và anh ta cùng một dòng máu dân tộc, cùng la những con Rồng cháu Tiên. Mong là trong một ngày rất gần, sẽ có cơ hội đứng sát vai anh, phất lá cờ Tự Do khi hát bài “Anh Là Ai”.

“Tôi không thể ngồi yên

Để đời sau cháu con tôi làm người

Cội nguồn ở đâu?

Khi thế giới này đã không còn Việt Nam”

– Trần Anh Nhật

Cảm tạ những bà mẹ

Bài “Mẹ” với tiếng hát Cẩm Ly:

Bài “Mẹ tôi” với tiếng hát Cẩm Ly:

– Trần Anh Nhật

Lòng Mẹ Tha Hương

Xin chia sẽ với các bạn một liên khúc đầy ý nghĩa cho ngày mẹ: “Lòng Mẹ Tha Hương & Lòng Mẹ” với tiếng hát Trường Vũ:

“Ai ơi hãy nhơ lấy lời, nghĩa mẹ bằng trời chín tháng cưu mang. Ơn mẹ trưởng quá ngọc vàng, đền bù sao siết muôn vàn công ơn.”

– Trần Anh Nhật

Liên Hội Người Việt Canada – Protest in Ottawa 2012

On Saturday, May 05, 2012, the Vietnamese-Canadian communities from Toronto, Kitchener-Waterloo, Montréal, Ottawa and other cities responded to the call from Liên Hội Người Việt Canada to gather in front of Parliament Hill in Canada’s capital city, Ottawa. This demonstration was held as a show of support to a petition recently organized by Liên Hội Người Việt Canada, which demanded the release of all religious, land rights, and democracy activists in Vietnam, such as singer-songwriter Việt Khang, arrested for writing patriotic songs that criticized the Vietnamese communist government for the oppression of its people and cowardice towards foreign powers like communist China.

PART 1

PART 2

PART 3

FREEDOM FOR VIETNAM

Minh-Thùy

BLACK APRIL COMMEMORATION: TORONTO 2012

The commemoration of Black April (April 30th) in Toronto, Ontario – marking the 37th anniversary of the Fall of Saigon.

Ngày Quốc Hận tại Toronto, Ontario, năm 2012.

Minh-Thùy